Lần này hắn phải dùng hết sức bình sinh mới miễn cưỡng ôm được nó lên, ước lượng thử một chút, cảm thấy khối sắt này ít nhất cũng phải nặng tới mười quân.
"Này này, ngươi lấy thêm chút nữa đi chứ! Tí thiết thạch này thì đổi được mấy khối linh thạch hả?" Thạch linh thấy vậy, gấp gáp đến mức nhảy cẫng lên cao ba thước, lớn tiếng thúc giục.
"Hộc... lần... lần sau... nhất định sẽ lấy nhiều hơn. Ta đi đây." Triệu Thăng mặt đỏ tía tai thở hổn hển. Nói đứt quãng mấy chữ xong, cơ thể hắn không còn chống cự lại lực bài xích từ bên ngoài nữa.
Lời vừa dứt, bóng dáng hắn đã biến mất tăm giữa hư không.




